
Giữa hằng hà sa số kỳ thư tại truyện chữ convert, cơ duyên đã dẫn lối để bạn hội ngộ cùng tuyệt tác Lúc Tuổi Già Tu Tiên Bị Chia Tay, Người Đã Chết Hệ Thống Ngươi Mới Đến?. Dưới ngòi bút lão luyện và bố cục thế giới quan đồ sộ của "đại thần" Nhất Bút Họa Giang Sơn, một đại thế giới dung hợp trọn vẹn tinh hoa của dòng truyện Huyền Huyễn, Đông Phương Huyền Huyễn, Sảng Văn, Vô Sỉ đang chờ được khám phá.
Tác phẩm không chỉ dừng lại ở những con chữ đơn thuần, mà chính là cánh cổng không gian dẫn người đọc bước vào một vị diện mới mẻ và rực rỡ. Tại đây, bạn sẽ hoàn toàn bị cuốn vào những màn giao phong kinh thiên động địa, những vòng xoáy mưu đồ quỷ quyệt cùng vô vàn biến số khôn lường khiến người xem không thể dứt ra.
Còn chần chờ gì nữa, hãy lật mở chương đầu tiên để chính thức bước chân vào chuyến hành trình đầy nhiệt huyết và sảng khoái này!
“Sở lão ma, họa lớn sắp ập đến, mạng sống của ngươi không còn được bao lâu nữa. Từ nay về sau, ta cầu nguyện cho ngươi bình an, đường đi được may mắn, tránh gặp mặt trong sinh tử. Vậy nên, chúng ta ly hôn đi!”
Lâm Tịch Nguyệt, với vẻ mặt đầy giận dữ, chỉ tay thẳng vào Sở Phong và lớn tiếng tuyên bố. Nàng khoác lên mình bộ áo trắng tinh khôi, toát lên vẻ đoan trang, thanh lịch. Làn da trắng như tuyết, dung nhan tuyệt mỹ, cùng mái tóc đen nhánh được gió nhẹ nhàng thổi bay, khiến nàng tựa như một tiên nữ giáng trần.
Đối diện với nàng là một lão nhân với mái tóc bạc phơ, làn da khô héo, toàn thân lấm tấm những đốm tàn nhang. Đôi mắt xám trắng vô hồn, dường như đã mất đi ánh sáng. Đó là Sở Phong, một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ của Thái Huyền Đạo Tông. Cảnh giới Nguyên Anh mang lại thọ nguyên 1000 năm, nhưng Sở Phong đã sống 999 năm, và sinh mệnh của ông đang dần đi đến hồi kết.
Đối mặt với lời đề nghị ly hôn bất ngờ từ thê tử, Sở Phong thở dài một tiếng rồi chậm rãi đáp lời: “Ly hôn có thể, nhưng ngươi muốn…”
Câu chuyện mở đầu bằng một lời tuyên bố ly hôn đầy giận dữ của Lâm Tịch Nguyệt dành cho Sở Phong, một người đàn ông đã sống gần một thiên niên kỷ. Ngay từ những dòng đầu tiên, tác giả đã khéo léo tạo ra một sự tương phản mạnh mẽ giữa vẻ đẹp thanh khiết, trẻ trung của người phụ nữ và hình ảnh một lão nhân gần đất xa trời. Sự đối lập này không chỉ thể hiện rõ sự khác biệt về tuổi tác mà còn gợi mở về những mâu thuẫn sâu sắc trong mối quan hệ của họ.
Lâm Tịch Nguyệt được miêu tả như một tiên nữ hạ phàm, với vẻ đẹp thuần khiết, thanh cao. Cách tác giả sử dụng hình ảnh “áo trắng”, “da thịt như tuyết trắng”, “mái tóc đen nhánh” đã khắc họa nên một hình ảnh người phụ nữ vô cùng quyến rũ và tinh tế. Ngược lại, Sở Phong lại hiện lên với vẻ ngoài già nua, tàn tạ, “đầu tóc trắng phơ”, “làn da khô cạn”, “hai con ngươi ảm đạm vô quang”. Sự tương phản này khiến người đọc ngay lập tức cảm nhận được sự bất cân xứng trong mối quan hệ của họ.
Sở Phong là một đại tu sĩ của Thái Huyền Đạo Tông, đạt đến cảnh giới Nguyên Anh, với thọ nguyên 1000 năm. Tuy nhiên, ông đã sống 999 năm, và sinh mệnh đang dần đi đến hồi kết. Chính sự hữu hạn của sinh mệnh đã tạo ra một áp lực vô hình lên mối quan hệ của ông và Lâm Tịch Nguyệt. Câu chuyện đặt ra một câu hỏi lớn: liệu tình yêu có thể vượt qua được rào cản của thời gian và sự khác biệt về tuổi tác hay không?
Lời ly hôn của Lâm Tịch Nguyệt không chỉ là một sự tức giận nhất thời mà còn là một sự giải thoát. Cô muốn chấm dứt một mối quan hệ mà cô cảm thấy không còn tương lai. Tuy nhiên, Sở Phong lại đồng ý ly hôn nhưng đặt ra một điều kiện. Điều kiện này là gì? Nó sẽ thay đổi cục diện câu chuyện như thế nào? Đây là một yếu tố khiến người đọc tò mò và muốn tiếp tục theo dõi diễn biến của câu chuyện.
Với lối viết trau chuốt, hình ảnh sống động và những nhân vật được xây dựng tỉ mỉ, đoạn mở đầu này đã tạo được ấn tượng mạnh mẽ. Câu chuyện hứa hẹn sẽ mang đến những cung bậc cảm xúc khác nhau cho người đọc, từ sự ngưỡng mộ vẻ đẹp của Lâm Tịch Nguyệt đến sự đồng cảm với số phận của Sở Phong. Đồng thời, nó cũng đặt ra những câu hỏi về tình yêu, sự sinh mệnh và những lựa chọn trong cuộc sống.