
Giữa hằng hà sa số kỳ thư tại web truyện chữ, cơ duyên đã dẫn lối để bạn hội ngộ cùng tuyệt tác Thần Thoại Khởi Nguyên. Dưới ngòi bút lão luyện và bố cục thế giới quan đồ sộ của "đại thần" Quất Tử Bá Tước, một đại thế giới dung hợp trọn vẹn tinh hoa của dòng truyện Huyền Huyễn, Lịch Sử Thần Thoại, Trọng Sinh, Lãnh Khốc đang chờ được khám phá.
Tác phẩm không chỉ dừng lại ở những con chữ đơn thuần, mà chính là cánh cổng không gian dẫn người đọc bước vào một vị diện mới mẻ và rực rỡ. Tại đây, bạn sẽ hoàn toàn bị cuốn vào những màn giao phong kinh thiên động địa, những vòng xoáy mưu đồ quỷ quyệt cùng vô vàn biến số khôn lường khiến người xem không thể dứt ra.
Còn chần chờ gì nữa, hãy lật mở chương đầu tiên để chính thức bước chân vào chuyến hành trình đầy nhiệt huyết và sảng khoái này!
“Vì sao ngài lại muốn truyền bá Âm Dương Ngũ Hành quyết tại Nguyên Dương giới?”
Một công pháp như Âm Dương Ngũ Hành quyết, cho phép những người không có linh căn tu tiên, là một điều tuyệt đối nghịch thiên đối với phàm nhân. Tuy nhiên, đối với những tu sĩ chân chính trong giới tu chân, công pháp này lại chẳng đáng giá bằng một mẩu gân gà.
Chỉ có một số tu sĩ quan tâm đến hậu đại, những người thân của họ không có linh căn, mới hy vọng công pháp này có thể mang đến cho họ một cơ hội bước chân vào thế giới tu tiên, thay vì sống một cuộc đời vinh hoa tại quốc gia phàm nhân.
Họ tin rằng đây là một kỳ pháp có nguồn gốc từ Tiên giới.
“Cho tất cả mọi người một cơ hội, chẳng phải là điều tốt sao?”
“Giống như gốc cỏ dại kia.” Bạch Mặc chỉ về phía một đám cỏ dại cách đó hơn ngàn mét. Các tu sĩ Hóa Thần cũng dùng thần niệm quan sát theo hướng chỉ của ông.
“Nó nảy mầm và sinh trưởng dưới ánh mặt trời.”
“...?”
Lời nói của Bạch Mặc khiến họ cảm thấy như đang lạc vào sương mù.
“Cỏ dại nảy mầm và sinh trưởng dưới ánh mặt trời, chẳng lẽ là vì Mặt Trời có ý định gì sao?”
Từng trải qua việc có được rồi lại mất đi, nỗi đau đớn còn hơn gấp mười lần so với việc chưa bao giờ đạt được điều gì.
Tôi có thể chịu đựng bóng tối, nếu như tôi chưa từng được nhìn thấy ánh Mặt Trời.
“Một đời người nên có nhiệm vụ của một đời người. Đã có một đời người gánh chịu đau khổ, không cần thiết lại khiến thế hệ này phải trải qua một lần nữa.” Bạch Mặc buông ra một câu nói mơ hồ, khiến hai người nghe như đang lạc lối trong sương mù.
“Ngàn năm về sau, chúng ta là lịch sử, vạn năm về sau, chúng ta là thần thoại.” Câu nói mở đầu đã gợi lên một sự suy tư sâu sắc về ý nghĩa cuộc sống, về những gì con người ta để lại cho thế hệ sau. Tác phẩm này không đơn thuần là một câu chuyện tu tiên, mà còn là một hành trình khám phá những giá trị nhân văn, những trăn trở về số phận và sự lựa chọn.
Câu chuyện xoay quanh một công pháp tu luyện đặc biệt – Âm Dương Ngũ Hành quyết. Điểm khác biệt lớn nhất của công pháp này là nó cho phép những người không có linh căn, những phàm nhân bình thường, có cơ hội bước vào con đường tu tiên. Điều này tạo ra một sự đảo ngược hoàn toàn so với những quy tắc thông thường trong thế giới tu chân, nơi linh căn được coi là yếu tố quyết định tất cả.
Tác giả đã khéo léo đặt ra câu hỏi: Liệu cơ hội này có thực sự là một món quà, hay chỉ là một con đường đầy chông gai và thử thách? Những tu sĩ có linh căn, những người vốn dĩ được ưu ái, lại xem thường công pháp này, cho rằng nó chỉ phù hợp với những kẻ không có tiềm năng. Tuy nhiên, đối với những phàm nhân không có linh căn, đây lại là một cơ hội duy nhất để thay đổi số phận, để thoát khỏi cuộc sống bình thường và vươn tới những đỉnh cao mới.
Điểm nổi bật của tác phẩm không chỉ nằm ở cốt truyện hấp dẫn, mà còn ở những triết lý sâu sắc được lồng ghép một cách tinh tế. Những đoạn hội thoại giữa các nhân vật, đặc biệt là những câu nói của Bạch Mặc, thường mang tính biểu tượng cao, khiến người đọc phải suy ngẫm.
Ví dụ, câu nói về gốc cỏ dại: “Cỏ dại ở dưới ánh mặt trời nảy mầm sinh trưởng, chẳng lẽ là bởi vì Mặt Trời có ý nghĩ gì sao?” đã gợi mở về sự tự do ý chí, về việc con người tự tạo ra số phận của mình, thay vì chờ đợi sự định đoạt từ bên ngoài. Hay câu nói: “Từng chiếm được lại mất đi, so chưa bao giờ đạt được muốn thống khổ gấp mười,” thể hiện sự trân trọng những gì mình đang có, và sự đau đớn khi phải đánh mất chúng.
Tác phẩm cũng đề cập đến vấn đề trách nhiệm của những người có quyền lực, của những người đi trước. Bạch Mặc, với những trải nghiệm và suy tư của mình, đã đưa ra một quan điểm đáng suy ngẫm: “Một đời người hẳn là có nhiệm vụ của một đời người, đã có ròng rã một đời người ăn qua đau khổ, không cần thiết lại khiến thế hệ này ăn một lần.” Câu nói này thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với những người dân thường, và mong muốn tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn cho thế hệ tương lai.
“Ngàn năm sau” là một tác phẩm đáng đọc đối với những ai yêu thích thể loại tu tiên, nhưng đồng thời cũng muốn tìm kiếm những giá trị nhân văn sâu sắc. Tác phẩm không chỉ mang đến những giây phút giải trí, mà còn khơi gợi những suy tư về cuộc sống, về số phận và về trách nhiệm của mỗi con người. Đây là một câu chuyện sẽ còn đọng lại trong lòng người đọc rất lâu sau khi đã gấp sách lại.