
Giữa hằng hà sa số kỳ thư tại web truyện chữ, cơ duyên đã dẫn lối để bạn hội ngộ cùng tuyệt tác Thực Mộng. Dưới ngòi bút lão luyện và bố cục thế giới quan đồ sộ của "đại thần" Đang cập nhật, một đại thế giới dung hợp trọn vẹn tinh hoa của dòng truyện Kỳ Ảo, Dị Thế Đại Lục, Xuyên Qua, Điềm Đạm đang chờ được khám phá.
Tác phẩm không chỉ dừng lại ở những con chữ đơn thuần, mà chính là cánh cổng không gian dẫn người đọc bước vào một vị diện mới mẻ và rực rỡ. Tại đây, bạn sẽ hoàn toàn bị cuốn vào những màn giao phong kinh thiên động địa, những vòng xoáy mưu đồ quỷ quyệt cùng vô vàn biến số khôn lường khiến người xem không thể dứt ra.
Còn chần chờ gì nữa, hãy lật mở chương đầu tiên để chính thức bước chân vào chuyến hành trình đầy nhiệt huyết và sảng khoái này!
Giấc mơ, hay những giấc mơ, là những trải nghiệm tinh tế, những ảo ảnh được kiến tạo trong tâm trí khi chúng ta chìm vào giấc ngủ. Chúng thường mang đến những sự kiện phi thực tế, vượt ra ngoài tầm kiểm soát của người mơ. Tuy nhiên, có một loại giấc mơ đặc biệt, được gọi là giấc mơ sáng suốt (hay giấc mơ tỉnh táo), nơi người mơ nhận thức được mình đang mơ và đôi khi có khả năng điều khiển diễn biến của giấc mơ đó.
Mơ chỉ là mơ, một thế giới ảo ảnh không có thật. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta đào sâu hơn vào những giấc mơ, thêm vào đó những yếu tố kỳ ảo và phức tạp? Liệu chúng ta có thể sống một cuộc đời trọn vẹn bên trong một giấc mơ? Và làm thế nào để phân biệt đâu là thực, đâu là mơ?
Trong giấc mơ, người đang mơ có thể cảm nhận được sự thật của thế giới xung quanh, dù nó chỉ là một ảo ảnh. Khi thức giấc, chúng ta thường tin rằng đời thực là thật, nhưng liệu điều đó có chắc chắn? Có lẽ, ngay cả thực tại mà chúng ta đang trải nghiệm cũng chỉ là một giấc mơ khác, nơi ảo ảnh trở thành hiện thực.
Đã có lúc, tôi tự hỏi về bản chất của thời gian. Nó dường như mang tính tương đối, không cố định. Thậm chí, có thể nói thời gian không hề tồn tại. Nó chỉ là một khái niệm mà con người tạo ra để phân biệt và nhận thức sự vận động, sự phát triển từ khởi đầu đến kết thúc.
Theo thuyết Vụ Nổ Lớn (Big Bang), vũ trụ đã tồn tại khoảng 13.8 tỷ năm, kể từ khi từ hư vô hình thành và liên tục giãn nở. Nhưng đến một thời điểm nào đó, vũ trụ sẽ đạt đến trạng thái giãn nở tối đa và mọi vận động sẽ dừng lại, dẫn đến độ 0 tuyệt đối.
Quá trình này có thể được ví như việc thổi một quả bóng xà phòng: nó to dần rồi bất ngờ nổ tung. Liệu có chắc chắn rằng một quả bóng xà phòng không phải là một vũ trụ thu nhỏ? Và liệu khi chúng ta thổi bóng, chúng ta có vô tình tạo ra một vũ trụ mới, nơi vật chất được cấu tạo từ xà phòng và các nền văn minh phát triển với tốc độ siêu tốc trong một không gian khác biệt?
Trong Phật giáo, có câu nói: “Nhất hoa nhất thế giới, nhất thảo nhất thiên đường, nhất diệp nhất như lai, nhất sa nhất cực lạc, nhất phương nhất Niết bàn, nhất tiếu nhất trần duyên, nhất niệm nhất thanh tĩnh.” Mỗi bông hoa là một thế giới, mỗi ngọn cỏ là một bồ đề. Điều này cho thấy sự bao hàm vô tận của vũ trụ và sự liên kết mật thiết giữa vạn vật.
Nhân Vương kinh còn đề cập rằng mỗi sát na (khoảnh khắc) bao gồm 900 lần sinh diệt, và mỗi lần sinh diệt là một niệm. Chỉ một động tác nhỏ như gảy ngón tay cũng tương đương với 900 lần sinh diệt.
Nếu vũ trụ của chúng ta đối với một thực thể bên ngoài cũng giống như quả bóng xà phòng mà chúng ta thổi thì sao? Có lẽ, họ sẽ không thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng ta, bởi vũ trụ của chúng ta quá nhỏ bé và nhanh chóng so với họ. Đây chính là khái niệm về duy độ của không gian.
Quay trở lại với giấc mơ, biết đâu bạn đã từng sống một cuộc đời khác trong mơ? Và biết đâu, ngay cả hiện tại, bạn vẫn đang ở trong một giấc mơ? Biết đâu giấc mơ mà bạn đang trải nghiệm không phải là của bạn…
Trong vũ trụ quái vật của H.P. Lovecraft, Azathoth tạo ra vũ trụ khi ngủ. Khi hắn thức dậy, thực tại sẽ sụp đổ. Vũ trụ được tạo nên bởi giấc mơ của Azathoth. Vì vậy, tôi muốn tạo ra một thế giới hỗn loạn, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào của thực tại, một thế giới mà tôi gọi là duy độ ảo tưởng của giấc mơ.
Ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua những giấc mơ, những chuyến phiêu lưu kỳ lạ trong thế giới tưởng tượng. Giấc mơ thường được xem là những hình ảnh, cảm xúc thoáng qua khi chúng ta chìm vào giấc ngủ, không có thật và nằm ngoài tầm kiểm soát. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta đào sâu hơn, nếu chúng ta chấp nhận sự ảo tưởng và đặt câu hỏi về bản chất của thực tại?
Đôi khi, giấc mơ trở nên sống động đến mức chúng ta khó phân biệt đâu là thực, đâu là ảo. Liệu có thể tồn tại một cuộc đời trọn vẹn bên trong một giấc mơ? Và nếu vậy, làm sao chúng ta có thể xác định được đâu là thực tại đích thực? Câu hỏi này dẫn chúng ta đến một suy tư sâu sắc: liệu những gì chúng ta coi là thực tế có thực sự khác biệt so với những giấc mơ?
Có một quan điểm cho rằng, “người trong mộng, đang mơ ảo chính là thực”. Khi thức giấc, chúng ta thường tin rằng đời thực là không phải mơ. Nhưng liệu điều đó có chắc chắn? Có lẽ, ngay cả khi chúng ta tỉnh giấc, chúng ta vẫn đang ở trong một giấc mơ khác, một giấc mơ lớn hơn và phức tạp hơn.
Suy nghĩ về giấc mơ mở ra những góc nhìn mới về thời gian và vũ trụ. Thời gian, thường được xem là một dòng chảy liên tục, có thể chỉ là một khái niệm do con người tạo ra để phân biệt nhận thức. Nó là sự vận động, sự thay đổi không ngừng. Theo thuyết Vụ Nổ Lớn, vũ trụ đã tồn tại khoảng 13.8 tỷ năm, từ một điểm không gian vô hạn đến sự giãn nở không ngừng như ngày nay.
Nhưng vũ trụ này sẽ tồn tại mãi mãi? Có lẽ, cũng giống như một quả bóng xà phòng, vũ trụ sẽ giãn nở đến cực đại và sau đó co lại, trở về trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Liệu một quả bóng xà phòng có thể là một vũ trụ thu nhỏ? Liệu khi chúng ta thổi bóng, chúng ta có vô tình tạo ra một vũ trụ khác, với những quy luật vật lý và tốc độ vận động khác biệt?
Những suy tư này gợi nhớ đến triết lý Phật giáo, với câu nói nổi tiếng: “Nhất hoa nhất thế giới, nhất thảo nhất thiên đường, nhất diệp nhất như lai, nhất sa nhất cực lạc, nhất phương nhất Niết bàn, nhất tiếu nhất trần duyên, nhất niệm nhất thanh tĩnh.” Mỗi bông hoa, mỗi ngọn cỏ đều chứa đựng một thế giới riêng, một vũ trụ thu nhỏ.
Nhân Vương kinh cũng đề cập đến việc mỗi sát na (khoảnh khắc) bao gồm 900 lần sinh diệt, mỗi lần sinh diệt là một niệm. Chỉ một động tác nhỏ như gảy ngón tay cũng chứa đựng vô vàn sự thay đổi.
Nếu vũ trụ của chúng ta chỉ là một phần nhỏ bé trong một thực tại rộng lớn hơn, thì liệu những thực thể bên ngoài vũ trụ có nhận ra sự tồn tại của chúng ta? Có lẽ, chúng ta quá nhỏ bé và nhanh chóng so với họ, giống như một quả bóng xà phòng trong mắt một người khổng lồ.
Quay trở lại với giấc mơ, biết đâu chúng ta đã sống nhiều cuộc đời trong những giấc mơ khác nhau. Biết đâu, giấc mơ mà chúng ta đang sống hiện tại không phải là của riêng chúng ta. Theo vũ trụ quái vật của H.P. Lovecraft, vũ trụ được tạo ra từ giấc mơ của Azathoth, và khi hắn thức dậy, thực tại sẽ sụp đổ.
Từ những suy tư này, tôi muốn tạo ra một thế giới hỗn loạn, không tuân theo bất kỳ quy tắc nào của thực tại. Một thế giới nơi giấc mơ và thực tại hòa quyện vào nhau, nơi mọi điều đều có thể xảy ra. Tôi gọi nó là “duy độ ảo tưởng của giấc mơ”.
Hãy để trí tưởng tượng của bạn bay bổng và khám phá những giới hạn của thực tại. Biết đâu, bạn sẽ tìm thấy một thế giới mới, một cuộc đời mới trong chính giấc mơ của mình.